Tôi có thể cảm nhận được điều đó.Ta thừong hiểu ra mình nên làm gì khi có ý thức mình không nên làm những gì .Tôi không biết có lần anh nhìn vào trong gương và có để ý đến gương mặt bị căn bệnh ung thư tàn phá mỗi ngày hay không.Tôi mới 30 tuổi mà đã có thể cùng diễn thuyết với Phó Thủ tướng! Thật ra, suốt thời gian đó, tôi đã che giấu nỗi sợ hãi và sự rỗng tuếch của mình về cái gọi là “thành công” mà tôi đạt được! Từ năm 1981 đến 1983, chúng tôi đã đương đầu với một số vấn đề trọng đại trong việc tổ chức lại công ty.Ở đấy, mọi người không còn sợ thất bại nữa.Năm 1967, Ali bị tước danh hiệu vì chống chế độ quân địch với lí do tôn giáo.“Tôi may mắn có được một cuộc sống hào hứng và mạo hiểm trong suốt 42 năm qua.Nhưng định mệnh đã giáng cho bà một đòn chí tử.Tôi không biết đích xác sự việc bi thảm ấy đã tác động đến họ như thế nào – liệu những lý tưởng mà họ theo đuổi có còn được lưu giữ trong những trái tim khổ đau của họ không?Trong một buổi họp, chúng tôi được hỏi một câu hỏi rất rành mạch( không biết có phải vậy không nhưng chúng tôi nghĩ vậy): “ Ai không muốn gặp rắc rối, xin hãy giơ tay lên?” .