Nhưng vấn đề đó lại là loại cảm xúc bất mãn về cảm xúc tự nhiên.Nói vậy mong anh đừng giận vì tôi vô hình hoá anh.Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay.Nàng cười buồn: Nhịp đập trái tim anh.Chơi là giữ kín mọi điều mình biết.Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần.Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng.Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó.Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình.Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này.
