Tôi không bao giờ quên đêm đó, cách đây ít năm, khi ông Marcon J.Tôi hoảng hốt gần hoá điên.Tôi bỏ tuốt cả, nghỉ ngơi rồi thì yên chí đợi chết, tôi ngủ được.Tôi cũng đã khuyên một nhà sản xuất phim ở kinh đô chiếu bóng Hollywood áp dụng phương pháp này.Thượng đế cũng vậy nữa.Nhận được, tôi đọc hồi âm cho cô thư ký chép liền".Ưu tư nào khác những giọt kia? Nó đập, đập, đập, không ngừng vào thần kinh ta, đủ sức làm cho ta điên và tự tử được.000 người chỉ có một người bị sét đánh (nghĩa là phần rủi ro chỉ là 1/350.Còn ông thì làm gì? Ta đừng trách ông, ông đập chén đập đĩa không phải là vô cớ.Việc đó không phải dễ, vì trong khi chúng ta lo lắng, cảm xúc thường lên tới cao độ.