Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi.Nơi thì cà phê đèn hiu hắt.Suy nghĩ đứt quãng, bạn lên tầng chuẩn bị đưa chị út về nhà cùng bác gái và anh họ.Họ bắt đầu dùng đến quyền của tuổi tác và địa vị.Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó.Chỉ thấy một tí xíu thất vọng.Hôm thì tôi nháy ông cậu: Nó đang trên đường về hoặc không biết nó đi đâu.Nhưng hiềm là dồn nén, kiềm chế cảm xúc thì phải giải tỏa để cân bằng.Bởi họ đã thấy, chưa hết nhưng đã đủ thứ đồi bại của đời sống.Đó là những kẻ có bộ óc lãnh đạo siêu việt.
