Chỉ là ta đang viết.Này, mày chuyển cái bàn này lên.Ta chẳng cảm thấy quái gì cả.Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng.Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn.Ông đã hài lòng chưa? Chỉ một bản và đoạt giải Nobel.Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo.Cười vui cho dễ sống.Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào.Để hồi phục và phát huy sức mạnh thực sự.
