Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học.Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông.Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi.Như một thứ bạn bè cho xôm tụ.Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi.Và dễ sống hơn một chút.Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa.Tay tiếp tục thả giấy vào.Trận đấu quả thú vị hơn lần trước.Và thích được dẫn đi hơn.