Đứng dậy tại chỗ, uốn éo nhún nhảy theo điệu nhạc trong máy vi tính, đơ đỡ.Không gì tự nhiên mất đi.Tôi không khoái trò ăn vạ, giả điên.Cái trạng thái về chia sẻ rất phức tạp.Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả.Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này.Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ.Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ.Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân.Tất cả mối bận tâm của họ nằm trong vòng luẩn quẩn ấy.