Ông (Tomkins) thường xem buổi diễn Để nói thật (To tell the truth), và chắc chắn lúc nào ông cũng có thể chỉ ra người nào đang nói dối.Khi chúng ta gặp một người xa lạ, chúng ta thường tìm kiếm những tín hiệu tinh tế, khó thấy sao cho sau đó mặc dù người đó có nói chuyện bằng một phong cách rất bình thường và thân thiện, chúng ta vẫn có thể nói rằng Tôi không cho là anh ta có cảm tình với tôi, hay Tôi nghĩ là cô ấy không thấy thoải mái, vui vẻ chút nào.Viên thứ ba găm vào ngực của đặc vụ Timothy McCarthy, còn viên thứ tư bắn tung ra khỏi chiếc Limousine găm vào phổi của Tổng thống Reagan, viên đạn chỉ còn cách tim tổng thống vài inch.Tuy nhiên không có điều gì khác biệt xảy ra.Mọi người sẽ nhìn vào khung dây của chiếc ghế và thắc mắc liệu rằng nó có thể giữ được họ không, rồi sau đó họ sẽ nhìn vào tấm lưới và tự hỏi liệu nó có thật sự khiến cho họ thấy thoải mái hay không.Khi có ai đó nói với chúng ta câu Anh/em yêu em/anh, chúng ta thường nhìn vào mắt họ để đánh giá mức độ chân thật trong câu nói ấy.Từ đầu đến cuối danh sách, xuất hiện một vài từ như worried (lo lắng), Florida, old (cũ), lonely (cô đơn), gray (xám xịt), bingo (trò bingo), và wrinkle (nếp nhăn).Nếu đi xem một tác phẩm nghệ thuật, tôi thường đề nghị người bán hàng phủ một tấm vải đen lên trên nó, rồi rút phắt tấm vải ra khi tôi bước vào, chính vì vậy tôi có thể tập trung hoàn toàn vào điểm đặc biệt đó.Bệnh nhân có thể đem theo ti vi hay đài theo vì thế họ thường gây ra những tiếng om sòm, và mọi người ngồi trong các hành lang mà như thể ngồi dưới hiên của một ngôi nhà vào một buổi tối mùa hè.Và thế là Caroll tiếp tục nổ súng, McMellon do nhìn thấy Caroll nổ súng nên cũng nổ súng theo.