Bây giờ nhớ lại, tôi cũng ngạc nhiên về sự thay đổi gần như khó tin đó.Lúc mọi người bắt tay vào việc, ông đã làm gần xong nửa công việc hôm đó.Tôi lấy làm hổ thẹn đã có những ý nghĩ sai lầm về quý hãng.Mãi tới khi kinh tế bớt khủng hoảng, chúng tôi mới kiếm thêm được ít tiền.Trong cơn thất vọng tôi dùng điện thoại kêu vị bác sĩ đương chữa cho tôi đến để mà rên la, mà kể lể nỗi thất vọng đang chiếm cứ lòng tôi.Ví dụ như định để một giờ đào hầm ra, nửa giờ san phẳng đống tuyết, mộtt giờ chêm đống thùng xăng cho được vững, một giờ đục những ngăn chứa sách trong bức tường hầm đựng thức ăn và hai giờ để thay một cây ngang gẫy trong chiếc xe".Mà thiệt thế, dùng tiền mua một vật, tức là "kinh doanh" chứ gì?"Theo luật trung bình nỗi lo lắng đó sẽ không xảy ra đâu".Rồi ông ra sao? Ngày nay ông là hội trưởng Công ty xà bông Palmolive - một hãng chế xà bông lớn nhất thế giới.Trong năm người thì bốn người có thể không có gì khác thường hết.