Chúng rất dễ đi lạc vào những toan tính, dự án, suy tư ở trong đầu – đánh mất mình trong mê hồn trận của những vấn đề rắc rối do chính mình tạo ra.Chương này chứa đựng tất cả tinh hoa của cả cuốn sách, và đây có thể là điều duy nhất mà một số độc giả nào đó cần đến.Do đó, bạn không nên nhầm lẫn những tình huống của phút giây này với Phút Giây Hiện Tại.Tôi cũng không phải là những tình huống đã xảy ra trong đời sống của tôi.Sự thông thái chân chính hoạt động một cách im lặng.Chủ thể “Tôi” không thể tự biến nó thành một đối tượng của tri thức, của Tâm.Đó cũng là tinh chất của chính bạn.Cái Tôi luôn luôn cảm thấy bất toàn và mong manh.Do đó, khi hình hài này đến thơi kỳ chấm dứt, đó là một sự giải thoát.Bạn chính là Tâm (40) qua đó mọi vật được nhận ra.