James bất giác mỉm cười khi nhớ lại một buổi sáng nọ, Jason đến phòng của anh thật sớm chỉ để nói với anh rằng, "càng ngày tôi càng cảm thấy bộ phận của chúng ta thật sự là một tập thể gắn bó, còn bản thân tôi nhận thấy rằng mình cũng là một thành viên có những đóng góp tích cực".- Đó là một dự án quan trọng và rất eo hẹp về mặt thời gian.- James! - Jack bắt đầu ngay khi James bước vào phòng.Đối với một người quản lý, không có lời khen ngợi nào có ý nghĩa hơn thế!- Tôi nghĩ mình đã hiểu, nên sẽ không làm phiền ông nữa.Cậu đoán thử xem là chuyện gì nào?"Ông vui lòng nói cụ thể cho tôi biết tôi đã làm gì để ông phải thất vọng!".Tôi gọi cậu vì muốn trao đổi với cậu vài điều về dự án vừa rồi tôi đã giao cho cậu.Thật ra, chẳng phải họ phụ thuộc vào nhau đến mức có cùng mọi chọn lựa.Vì sao anh vẫn gặp rắc rối sau khi đã rút kinh nghiệm rất nhiều so với những ngày đầu làm quản lý? Anh đã thiếu sót điều gì kia chứ? Tại sao vấn đề ủy thác công việc cho nhân viên lại phức tạp đến thế? Anh phải làm gì mới có thể tiên liệu hết những khó khăn có thể xảy ra? Hàng chục câu hỏi cứ xoay tròn trong đầu James.
