Rồi tôi giao du, với bạn bè, xin nhập một hội nhỏ.Tôi yên ổn làm ở đó cho đến chiến tranh, tiệm phải đóng cửa.Carrier, tôi gặp lời khuyên: "Hãy nhìn thẳng vào sự tai hại nhất" Và tôi tự hỏi: "Nếu ta không chịu hối lộ nó, mặc cho nó đưa tài liệu ra Biện lý cuộc thì sự tai hại nhất nếu có, sẽ đến mức nào?Ông nói rằng: "Lần đầu tiên tôi biết nhìn thế giới bằng con mắt của người thông minh, hay hơn nữa, của một triết gia và cũng lần đầu tôi thấy chân giá trị của mọi vật.Tôi rất sợ hãi khi bị bạn bắt lên diễn đàn.Tôi viết thư cho những người lính khác để an ủi họ và thân nhân của họ.Vì rán hết sức làm cho một công việc chán nản thành ra vui thích, nên cô thấy có nhiều nghị lực hơn, và những lúc rảnh được vui vẻ hơn, hứng thú hơn.466 trang để kể lại thuở sinh bình.Tức thì tôi tự trả lời: "Bất quá thì bị tan tành sự nghiệp, bị phá sản vì những bài báo rêu rao chớ không phải lẽ bị ngồi tù được!".Tôi đem hết thời giờ, nghị lực và hăng hái để làm nghề mới của tôi".