- Rất tiếc là không thể, thưa ông.Nhưng khi những người thân cũng tham gia vào dư luận, nếu không muốn gạt họ ra khỏi đầu, chỉ còn cách hứng chịu những oan khuất họ vô tình mang tới.Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng.Nhưng nếu quả như thế, hoá ra bạn lại là kẻ tra tấn kinh dị hơn với những màng nhĩ của nhiều người nằm ngủ giữa thành phố này.Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ.Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi.Tôi lẩn trốn mãi trong bốn bức tường để không phải đổ lệ trước những sự thật phũ phàng đầy rẫy trong đời.Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện.Và họ cũng sẽ khổ khi vừa không rõ chúng mà vừa giấu chúng trong lòng.Bạn thực hiện nó trong lúc chờ đợi cái sẽ phải đến.