Ta cõng nàng đi trên sóng.Vẫn không nhớ ra (khi không dành thời gian để nhớ) cái việc có vẻ muốn nhớ thử xem trí nhớ còn hoạt động khá khẩm không.Chưa có gì để không thích.Nó khiến ta sợ hãi và xa lạ.Điều đó làm tôi phần nào yên tâm.Dù với gia đình, họ luôn tôn trọng, biết điều.Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi.Chà, đây lại biến thành một cuộc thương lượng.Ta khát, ta muốn uống cạn sự lương thiện trong con người mình để có thể phá phách.Nhẹ đến độ mà tôi biết chỉ độ chục lần như thế này là tôi sẽ bay lên.