Có điều, con đường thì khác.Cậu em dẫn tôi đi vào chỗ dành cho nam giới.Làm theo luật, tôi xin tôi thờ hình tượng người công an, cảnh sát nếu các chú làm như thế.Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình.Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người.Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung.Còn lại, không xứng làm bạn tôi…Vừa trải qua một giấc mơ, bạn thấy khá mệt mỏi vì chúng chẳng dịu êm chút nào.Cả phụ nữ nửa, cả trẻ em nữa.Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi.
