Nhưng những điều tôi nói về âm nhạc có thể áp dụng vào những nghệ thuật khác.Tập thể dục sáng và chiều, chỉ mười phút thôi, mà bạn thấy sức khỏe tăng lên suốt ngày, tới vẻ mặt của bạn cũng thay đổi hẳn nữa.Tất cả các hiền nhân của mọi thời đều đồng ý về chỗ đó.Trong các loại văn, có lẽ nó bắt ta gắng sức nhiều hơn hết.Nhiều người tối nào cũng ngồi rồi vì họ nghĩ rằng nếu không ngồi rồi thì chỉ có cách là học văn chương, mà chẳng may họ lại không thích văn chương.Khoảng một giờ sau, bạn mới cảm thấy có thể ngồi dậy và ăn một chút, rồi bạn ngồi dậy ăn.Bạn sẽ nhìn kỹ từng nhạc cụ một và nghe thanh âm của nó; bạn sẽ biết một vài nhạc-cụ của Pháp khác của Anh ra sao, sao nhạc công này lãnh lương cao hơn nhạc công kia, mặc dầu nhạc cụ của họ không phải là thứ khó chơi như đàn vi-ô-lông.Không yêu văn chương không phải là một tội, cũng không phải là dấu hiệu của sự ngu dốt.Tôi có thể nghe óc bạn như nghe điện thoại ở nên tai tôi vậy.Họ ngồi xe máy phóng qua các miền trong xứ văn chương với mỗi mục đích là đi tìm cảm xúc mới.
