Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt.Tôi tụt khăn trải lên băng ghế bảo để đỡ nóng.Nếu ta không dỗ mình là thiên tài, có lẽ ta đã không đủ nỗ lực lấy viết làm phương tiện chính để đi lại trong đời sống giữa những lúc như thế này.Lại còn hăng nữa chứ.Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát.Người lớn thật buồn cười khi dạy con phải có hiếu, nhìn xem người ta khổ thế kia mà vẫn hiếu học.Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo:Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt.Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện.Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo.