Cha mẹ tôi không bao giờ đề cập đến vấn đề này.Điều này, rất tiếc, lại đúng với nhiều mối quan hệ.Hai nhân tố rất quan trọng của sự trưởng thành về mặt xúc cảm.Tôi tưởng tượng như nhìn thấy nỗi buồn trong mắt cha tôi.Họ thường rất ngạc nhiên với lời đáp của tôi: «Không nhiều, nhưng có lẽ nên giảm bớt những cuộc đánh lộn của chúng và đừng cố kiểm soát mọi quyết định của con bạn thì có thể làm cho mọi người hạnh phúc hơn đấy».Sự phản kháng thụ động là sự trốn chạy cuối cùng của việc không có quyền lực.Điều này nghe có vẻ dễ nhưng tôi đã thấy nhiều người không biết cách nối kết một mối quan hệ giữa hành vi và cảm xúc.Nền tảng của sự thất vọng và bội phản đã sẵn sàng.Nếu chúng ta đông cứng lại vì nỗi sợ của mình, nhất là khi chúng ta sợ thay đổi thì khó có thể lựa chọn một cuộc sống làm chúng ta hạnh phúc được.Làn sóng tình cảm bất thình lình và sự kêu gọi tình yêu mang tính tinh thần, mạnh mẽ, gần như một con đường tắt dẫn đến tình yêu; trong khi thông thường, chúng ta phải xây dựng một mối quan hệ sâu sắc hơn là sự phát hiện bất ngờ như vậy.
