Và chà đạp lên sự chân thật cũng như khao khát chính đáng của mình.Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì.Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn.Tinh thần? Bạn góp sự hoà đồng trong những trận bóng, trong những cuộc vui có điều độ.Tôi biết là tôi rất khỏe.Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ.Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái.Giữa những khoảng ấy là thời gian trống.Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau.Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo.
