Khao khát được đụng chạm với giới khác không thường trực hoặc bị việc khác lấp đi.Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này.Bạn có thể đạp một chân lên tường, bật lên chạm tay tới trần nhà cao gấp hơn hai lần chiều dài của mình.Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi.Trong định kiến về trách nhiệm, trong hưởng lạc vô độ.Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê.Mẹ hỏi: Con mệt à? Con không học được à? Pho tượng tôi vẫn hóa đá.Trọng tâm lại chuyển sang câu hỏi: Mình viết có hay không?Đơn giản là vì nếu chúng vô nghĩa, chúng sẽ không được tiếp nạp và tôi nên từ bỏ.Đó là những lạc thú thay thế cho thứ lạc thú hung hãn mà bạn có thể đập tan cái bàn thờ to của mẹ, xé tung tất cả những cuốn sách và lấy ghế quật nát cái tivi.