Và như thế, dễ chả hay gì nữa.Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau.Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi.Dù sao, với bạn, bóng đá cũng chỉ là một trò chơi.Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ.Ôi, thói quen của con người.Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông.Ôi, thói quen của con người.Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức.Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu.
