Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn.Ông nâng đôi tay nàng lên và hỏi: Vòng tràng hạt này em dành cho ai đây?.Một cái sự thật chẳng ảnh hưởng gì đến nền hòa bình thế giới.Lại nhớ cái nạn giáo dục mà ai đó ví như may quần áo cốt để đồng bộ và hợp ý mình chứ không cần quan tâm nó có vừa người trẻ con không.Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt.Thế mà một hôm bạn dám tưởng tượng ngồi bên cô ấy, nói: Cho anh cầm tay nhé.Chúng tôi vào thang máy và đi lên.Mặc quần đùi ra đường lạnh.Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra.Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm.