Bạn có nhận ra một chút gì đó quen thuộc từ những lời nói này không?Đó là một câu hỏi bẫy, bởi như tác giả Josh Billings đã nói: “Không phải cái chúng ta không biết khiến chúng ta không thành công; Chính cái chúng ta biết mà như không biết mới là cản trở lớn nhất của chúng ta”.Và câu hỏi của tôi dành cho bạn cũng giống y như vậy: “Tôi không biết.Thế thì đó là một bước đi khôn ngoan hay chỉ là dịp may bất chợt của nhà đầu tư ấy? Tôi đoán là cả hai yếu tố trên đều có phần tham gia.Cô muốn tôi trả phí dịch vụ 4.Cha tôi đã trải qua thời kỳ khó khăn nhất của cuộc Đại suy thoái.Quan điểm của tôi rất rõ ràng: việc tính toán chi phí của anh ta là việc của anh ta, không phải của tôi; và nếu anh ta than phiền rằng các chi phí phát sinh quá cao, thì anh ta phải xem xét lại quy trình làm việc.Dù hành động này có thể hơi thô thiển nhưng không có gì thô bạo hơn những gì bạn đã làm với bản thân bằng việc đổ lỗi, biện minh hay ca thán.Tôi có thể chắc chắn với các bạn rằng tôi đã không thể làm thế khi tôi khánh kiệt hay vừa đủ tiêu.Tiền bạc in ra Kinh thánh, tiền bạc xây nên nhà thờ, tiền bạc gửi cha xứ của bạn đến và tiền bạc thanh toán cho các nhà truyền đạo…
