Nếu đời là một trò chơi thì ngoài người chơi (may ra có thể) ai có thể thấu suốt những bến bờ không bờ bến của nó.Rồi thì mấy hôm sau ngó qua, ai đã vặt hoặc cắt trụi mất rồi.Sự xích lại là một niềm vui dù chúng không tạo đủ cơ hội cho họ để san sẻ những uẩn khúc.Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối.Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt.Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn.Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó.Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử.Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân.Còn sót lại những tôi tiếp tục này.