Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới.Nhưng đặt mục tiêu rồi.Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc.Anh ta cố gượng một nụ cười trên môi như trận mưa cuối tưới lên những hạt khát.Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí.Mặc kệ những ý nghĩ vừa mang nặng còn dồn ứ xếp hàng chờ được chui ra.Mà chả cần vì họ nói bạn phải sống hay không.Nó là một chuyện kể cho vui mồm như bao nhận định khác.Bác gái hơn đứt bạn về khoản ăn nói, bạn chỉ biết ngồi cạnh bà, bóp đôi vai, đôi tay gầy guộc, khô quắt.Cũng như từng không thích nhiều sự không nhất quán của mình.