Lại nói chuyện đi đá bóng.Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc.Tiếp theo thì còn tùy.Lo nghĩ, chỉ dạy hộ cách sống cho người khác chỉ mệt xác và vô nghĩa.Nhằm sớm tạo ra những con người ưu tú hơn.Bởi rốt cục sự lương thiện có thể giết ta chết trước khi ta kịp đem nó đi hồi sinh người khác.Không phải ai cũng ít ngộ nhận…Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại.Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác.Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ.