Bạn lại cười một mình.Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt.Viết thế đủ chưa nhỉ.Dù không có nhiều thời gian, ta phải nghĩ đi nghĩ lại, viết đi viết lại khá nhiều chỗ chứ không như mi đọc vèo một phát cho xong mà chẳng nghĩ gì đâu.Khi mà tôi lạc loài.Có người cười toe toét.Như một dòng suối đang chảy, ngủ quên, rồi lại bị đánh thức, chảy tiếp.Lại còn hăng nữa chứ.(Đằng ấy lại bảo: Ề, chả hiểu cứ nói thì mới là hiện sinh, trúng thì trúng chẳng trúng thì trật, miễn nói cho sướng miệng).Xét cho cùng, bạn đâu có cần gì cho mình quá xa xôi hơn những khung cảnh đầm ấm ấy.