Món nợ đời lớn nhất của đời người là tình cảm.Tưởng chăm hóa ra vẫn lười.Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi.Trong đó đầy những cuộc chiến, những rào cản, những biên giới; đầy những thiên thần và ác quỷ.Tôi bảo chỗ than này hôm qua em đến đã thấy.Không, tôi không cần biết.Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu).Bác gái nín cười làm ra vẻ nghiêm trang: Ầy! Láo nào! Chưa ai làm được bác trai bỏ thuốc.Vậy thôi, bạn sống bình thường.Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy.