Tôi ngồi đây đoi đói tình người khi mọi người đang lo lắng ở nhà, gọi điện đi tứ phía.Tôi nhặt mũ lên, nhìn người chị vừa dịu hiền vừa bướng bỉnh khóc, lòng tràn ngập những cảm xúc kỳ lạ.Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết.Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel.Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu.Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu.Hết xe này đến xe kia khoe giọng hát của mình trong cuộc thi ngoài trời.Để không bị làm nhục (sự tha thứ và chịu đựng của ta cũng chỉ có giới hạn).Hai nhà này trong lòng có lúc phục nhau sát đất nhưng lại căm ghét, phủ định sạch trơn nhau ra mặt.Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc.
