Giờ nó ở tầng ba, đầu giường bác trai.Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố.Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng.Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ.Nói hơi trống không vì bằng tuổi, hồi bé lại học cùng lớp.Bác gái ý tứ không trò chuyện với bạn trước mặt bác trai.Có ai mất xe lại thế không.Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết.Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không.Tại sao phải mệt thế nhỉ? Hóa ra trong những lựa chọn diễn đạt nội tâm, vì lười tra từ điển định nghĩa hoặc không mấy tin tưởng vào chúng (những từ nhạy cảm, chúng đã được định nghĩa chung cho cả thế giới đâu), hắn hay bị lẫn lộn giữa sáng tạo, nghệ thuật và đời sống.