Thời gian trôi qua thật chậm.Sequoia bắt đầu lắc lư thân hình vĩ đại của mình, cất lên tiếng nói nặng nề:Giờ thì tôi phải kiếm cái gì ăn đây.Bây giờ anh biết nói chuyện với ai? Nott cưỡi ngựa vẩn vơ trong khu rừng mà chẳng biết phải đi đâu.Với thanh kiếm trên tay, chàng vừa ngủ vừa canh chừng thú dữ.và nhìn, nhìn thêm này.Cảm thấy khát, Nott bèn đi theo âm thanh của nước.Nó thật xấu xa! Đó là thứ đáng khao khát nhất nhưng cũng khó có được nhất trên cõi đời này.Hắn cũng như ta đều biết Cây Bốn Lá thần kỳ sẽ mọc ở đâu.Ngược lại với Nott, sáng hôm đó, ngay khi vừa thức dậy, Sid thấy ngay kết quả của những việc chàng đã làm đêm hôm qua: chàng thấy những tia nắng mặt trời rạng rỡ chiếu sáng mảnh đất tươi tốt đầy nước mà chàng đã chuẩn bị.
