Biết rõ bạn là cái gì để làm gì.Con còn đau mắt đau đầu không? Tôi: Im lặng.Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó.Nhưng tự lúc nào yêu viết mà không hay.Mà không tìm thấy trong ấy ít nhiều cay đắng.Chúng tôi gặp cậu ở nhà cậu và cùng đi.Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào.Mình sẽ trả lời: Cảm ơn lời khen của đồng chí.Nó vừa là lí do biện minh cho thú tính, vừa là món thuốc phiện lờ đờ để mị dân, đưa họ đến những tư tưởng chẳng vì một cái gì cả.Nó to gộc, bướng bỉnh và đang tuổi lớn nên suy nghĩ còn hỗn loạn, nhìn mọi vật theo hiện tượng.