Thậm chí, phải viết, phải sống.Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ.Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy.Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không.Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai.Ta viết không phải không có mục đích kiếm ba cái đó.Chẳng cần gì nữa cả.Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó.Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không.Khi vội vã rút chân ra khỏi nỗi cô đơn bằng sự vùng vẫy bản năng, người ta càng dễ lún sâu vào nó.