Nhưng hoàn cảnh nó thiệt là trái ngược.Ông xấu hổ về những danh tác ông đã viết, và bắt đầu từ lúc đó ông miệt mài viết những bài thuyết giáo về hòa bình và kêu gọi diệt trừ chiến tranh và khổ cực cho nhân loại.Không phải chỉ các danh nhân mới thích được người ta nghe mình nói đâu; về phương diện đó, thường nhân cũng như họ.Thiệt là tai hại! Anh phụ việc đó chẳng biết chút chi về khoa hầu bàn cả.Nó muốn gì, đứa nhỏ đó? Trước hết, nó muốn bận bi-gia-ma (pyjama) như cha nó.Hỏi họ vài câu rồi để họ mặc ý diễn thuyết.Tôi trả lời rằng người đó có lẽ không được dân chúng ủng hộ và nếu cử y có lẽ thất sách.Ông Chamberlain tới, được Tổng thống tiếp đãi niềm nở vui vẻ lắm, gọi tên và chào hỏi, tỏ rằng được ông Chamberlain tới chỉ những bộ phận xe cho ông, ông hoan hỉ vô cùng.Trong vài phút, ông ta vui vẻ kể về cha mẹ và tổ tiên ông.Lời thì như vậy, nhưng giọng còn tệ hơn nữa.