Sea Games này nhà tôi cũng định đi xem với nhau.Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh.Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau.Nhưng mà tôi ươm mầm.Đừng lỡ nhiều là được.Đừng lỡ nhiều là được.Bác chạy chọt giúp một người vì thân tình thì lại làm mất cơ hội của một người vươn lên bằng năng lực.Cứ thế, nhà văn viết, bỏ qua tất cả những lời phê bình.Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường.Đây chỉ là lần thứ hai bạn đến sân vận động xem bóng đá, nhưng trận đấu cũng đã có vẻ cũ.