Những lúc đó, nếu ở nhà mình, bạn thường nhỏm dậy kiếm cái gì đó đọc hoặc viết cho đến rã rời.Bạn chỉ biết mỗi đá bóng được khen hay và làm thơ như một thiên tài.Kể cả cái nhàm chán.Tôi thấy thế là tốt.Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ.Tất nhiên là không phải ai cũng thế.Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu.Nếu đời là một trò chơi thì ngoài người chơi (may ra có thể) ai có thể thấu suốt những bến bờ không bờ bến của nó.Bởi lẽ em là người phụ nữ bình thường, bình thường nhất…Bác vòng sang phía trái tôi.