Tôi chỉ muốn nói cho anh biết điều này: Con trai tôi đã rất mến mộ anh.Nhưng nghĩ kỹ thì thấy chuyện này có lý.Hai ngàn con người trong khán phòng đã phải chịu đựng một bài nói dở và nhàm chán.Họ không thể chờ thêm được nữa.Lúc ấy chưa có điện, chưa có radio hay truyền hình mà chỉ có những cơn dịch bệnh hoành hành không thuốc chữa.Tôi biết lần đầu tiên khi nghe đoạn băng đó chắc chắn bạn sẽ thốt lên rằng: Ôi trời! Nghe khủng khiếp quá!.Tức là trước hết họ phải hiểu ngôn ngữ của bạn.- Thương gia dầu ô liu, doanh nghiệp ngành mì ống, nhân viên FBI… Đủ cả! Tốt hơn hết hãy để tất cả chìm trong bóng tối.Tôi chắc chắn rằng người ta sẽ vui vẻ khi nói về nó.Frank bảo: Chàng trai trong bài đang giận đấy.
