Tôi không nhớ chi tiết lần đầu tiên tôi nói chuyện với Michelle.Nó cũng đòi hòi mỗi chính trị gia phải chống lại cái trật tự đang tồn tại, bớt đi ham muốn giữ chiếc ghế họ đang ngồi, đấu tranh với cả bạn bè lẫn đối thủ nhân danh những lý tưởng trừu tượng mà công chúng có lẽ không quan tâm lắm.ĐIỀU ĐÁNG CHÚ Ý với tôi không phải là hiệu quả tức thời của công thức chính trị mà Reagan tạo ra, mà là hiệu ứng lâu dài từ những bài phát biểu của ông.Cơ bản thì tôi đã hoàn thành vai trò của mình.Nhưng đây mới là điềm báo đầu tiên của một loạt chuyện xảy ra sau đó.Dĩ nhiên, rất nhiều cử tri vẫn tiếp tục trông chờ vào chính phủ khi kinh tế tuột dốc, và vị thế của Bill Clinton ở Nhà Trắng đã được nâng cao nhờ kêu gọi chính phủ hành động tích cực hơn.Khi tôi đến nơi thì chuyến bay đến Memphis, bang Tennessee bị hoãn.Tôi ngồi cạnh cựu bộ trưởng tài chính lâm thời.Và có lẽ điều tồi tệ hơn cả là chính phủ Bush đã làm hồi sinh một kiểu chính trị chưa từng xuất hiện từ sau khi Chiến tranh lạnh kết thúc.Rồi chính sách cắt giảm thuế của Bush lại làm tình hình tồi tệ hơn.
