(Xin các bạn nhớ rằng ông Parsons thực tình nghĩ như vậy).ý nghĩ đó tự nhiên làm nở nụ cười trên môi tôi.Webb, thanh tra Công ty Điện khí ở Philadelphie, cũng tìm thấy chân lý đó khi ông đi thanh tra tại Pensylvanie.Tôi tự nhủ: "Nghĩ cho cùng, nếu mình ở vào địa vị bà ta, chắc mình cũng cảm giác như bà ta, phải ráng hiểu quan điểm của bà ta mới được".Mà bức thư của nó có khác gì một tờ châu tri không? Tôi không ưa cái giọng đàn anh đó.Tôi muốn xin bà bán cho tôi một chục trứng mới.Ông nghĩ tới cách mà người ta chưa từng nghĩ tới.Đã phí nhiều năm để tranh biện, gây lộn, và tạo ra sự phản kháng lại mình.Có khi, buổi tối, bà già cô đơn đó thèm khát tình thương, lại quỳ bên ông và xin ông đọc cho nghe những đoạn dịu dàng cảm động, mà ông viết vô nhật ký để tặng bà, 50 năm trước.Được bạn tin cậy, nó phỉnh mũi ra và có lẽ gắng sức để được xứng đáng với lòng tin đó".
