Chừng nào tôi chưa cùng chia sẻ với họ những nhọc nhằn và họ cũng không đồng cảm dù chỉ phần nào nỗi ê chề của tôi.Bạn thích bác trai và sự hoà hợp của hai người ở những thời điểm như thế.Như kiểu nước đang chảy mà bịt miệng vòi vào.Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm.Tưởng chăm hóa ra vẫn lười.Thật ra, một ngày của bạn không dài.Bạn có hai giọng chính.Chưa thấy anh con rể nào vốn đầy rẫy những cơn ợ hơi của đờ mẹ với như kặc trong bao tử tâm hồn bảo với bố vợ vênh váo: Họ hàng nhà anh kinh bỏ mẹ (Tướng về hưu-Nguyễn Huy Thiệp).Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị.Xin lỗi nhé, buồn ơi.