Bạn có đang một mặc cảm tội lỗi về một chuyện gì mà bạn đã làm hay không làm, trong quá khứ? điều chắc chắn là bạn đã hành đồng từ một mức độ ý thức, hoặc thiếu ý thức, vào lúc đó.Hãy để thiên nhiên dạy cho ta thế nào là tĩnh lặng.Hãy để cho đời sống được xảy ra.Nhưng ngôn ngữ lúc đó chỉ là thứ yếu.Chúng ta thường quá vội vàng khi có ý phê phán hay kết luận về người khác.Đó clà thứ có thể chứa lành sự chia cách ở trong bạn.Họ là những chiếc gương phản chiếu những khiếm khuyết của chính bạn mà bạn hoặc chưa ý thức hoặc đang muốn chối bỏ.Có một chiều không gian mới sự thông thái, của ý thức vượt lên trên những suy tư.Khi thói quen vô thức đồng hoá mình với khối khổ đau sâu nặng ấy ở trong bạn đã bị phá vỡ, khi bạn có khả năng quan sát trong yên lặng lúc khối khổ đau sâu nặng ấy đang hoành hành ở trong bạn, và bạn không nuôi nấng hay làm cho nó mạnh hơn, thì khối khổ đau ấy sẽ dần dần suy yếu đi.Chúng ta thường không dám đối diện với sự kết thúc hay chung cuộc của một việc gì, vì mỗi sự chung cuộc là một cái chết nhỏ.