Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen.Tôi thì đã cảm nhận như vầy về cô ta trước lúc bê đơn đến.Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi.Thế là bác xiêu lòng, bảo: Lần này bác cho về.Để không khóc, phải cười thôi.Kẻ khác ấy sẽ không xúc phạm đến anh ta đâu vì anh ta không cho mình là tham nhũng với vài cái thìa biển thủ trong nhà hàng, vài cục xà bông, vài cái khăn tắm trong khách sạn.Có một cái gì đó cản trở họ, chúng ta.Tại tối qua con đi mua bánh khoai (tối qua thấy ngột ngạt, thế là kiếm cớ ra đường đi mua bánh khoai mà lang thang).Nhưng muốn làm một tấm gương thì có.Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát:
