Mà lúc ấy ông bao nhiêu tuổi? Ba chục! Thiệt không ai tin được.Truyện dưới đây, của ông C.Hộc tủ của tôi đầy những truyện đó.Làm sao giải quyết được bây giờ? (Xin viết những câu trả lời xuống dưới đây?).Hồi nhỏ tôi toàn chơi với vài đứa bạn trên thượng lương [15] một ngôi nhà bỏ hoang ở Missouri.Bạn bè mờitôi lại nhà họ ăn lễ, nhưng nghĩ mình có mặt chỉ làm cho người khác buồn lây, nên tôi từ chối hết.Tôi muốn ngài chỉ dẫn.Thì chắc chắn như vậy rồi vì tất cả đều do ưu tư mà sinh ra!Mà cũng phải, làm sao đủ sống được? Mỗi buổi sáng khi tỉnh dậy, nghĩ tới nỗi phấn đấu với đời, tôi lo sợ đủ thứ: Sợ không trả nổi tiền xe, sợ không trả nỗi tiền phòng, không kiếm đủ ăn, sợ rồi sẽ đau ốm không có tiền uống thuốc.Nếu không, tức là đưa cổ cho người ta cứa đấy.
