Hai là bạn viết cái chuyện này.Cái bộ mặt đó tôi đã nhìn thấy một lần và không muốn thấy lần hai.Nhưng em thèm được khỏe lại.Như một con rết hoặc như một con rắn.Và bạn có quyền viết cái bạn viết.Bạn cũng đang tự cho mình cái quyền có thể gọi là phán xét đó.Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn.Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người.Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy.Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước.