Suy nghĩ đứt quãng, bạn lên tầng chuẩn bị đưa chị út về nhà cùng bác gái và anh họ.Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến.Và như thế, dễ chả hay gì nữa.Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết.Tôi thấy thế là tốt.Ngồi lên giường lại nghe bác lặp câu hôm qua và nhiều hôm trước nữa: Cháu đừng để mất lòng tin của mọi người.Còn tôi, chưa đến lúc.Bác thì biết bạn viết nhưng chưa đọc gì bạn viết cả.Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân.Các chú bảo: Mày còn đứng đấy làm gì?.
