Cứ việc gọi tôi là thằng đạo đức giả.Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ.Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…).Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh.Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo.Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè.Mấy môn khác, đôi khi chúng tạo hứng thú cho tôi.Cuộc mua bán giữa chúng ta cần được giữ bí mật.Cô gái bảo: Không.Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần.