Tôi cũng không được dạy môn Thu nhập Thụ động 101 trong trường phổ thông, mà được dạy cách đóng bàn ghế và rèn đồ sắt (bạn hãy để ý rằng cả hai đều là việc làm cả) và tôi đã làm được một cái chân nến tuyệt đẹp cho mẹ tôi.Người giàu làm việc vì số hoa hồng hay tỷ lệ phần trăm của doanh thu.Người nghèo lựa chọn dựa trên nỗi sợ hãi.Bạn nhớ là vũ trụ rất ghét sự trống trải và không gian trống sẽ được làm đầy chỉ trong chốc lát.Tôi lấy ra một mũi tên gỗ có đầu nhọn bằng thép và giải thích rằng đây là bài thực tập cho phần này.Tôi chắc là bạn đã nghe câu “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”.Hãy thực hành thái độ lạc quan.Tôi chỉ muốn hỏi bạn câu này: Nếu bạn nói rằng chồng bạn hay vợ bạn, bạn trai hay bạn gái của bạn, đối táccủa bạn hay bạn bè bạn không quan trọng với bạn, liệu bất cứ ai trong những người đó sẽ ở được bên bạn lâu dài không? Tôi không tin là có, và với tiền bạc cũng như vậy!Xin lỗi bạn, nhưng tôi phải nói rằng câu “Tôi không có tiền” chỉ là cái cớ nhằm thoái thác việc học hỏi để nâng cao kiến thức và mở rộng tầm nhìn.Ví dụ, tại trung tâm của tôi, một số giảng viên thích hướng dẫn cho các nhóm nhỏ khoảng hai mươi người một lần, nhưng một số người khác lại thấy thoải mái với khán phòng có hơn một trăm người, một số khác thích lượng khán giả khoảng năm trăm người, và vẫn có một số người khác thích khán thính phòng với từ một nghìn đến năm nghìn người hoặc hơn nữa.