Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn.Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau.Sẽ kiếm tiền, sẽ làm nghệ thuật.Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc.Họ sẽ chọn một thế giới hòa bình chứ, tất nhiên.Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc.Người lớn thật buồn cười.Họ không biết họ càng cố gắng kéo ta vào rọ học thì ta càng phải cố viết trong mệt mỏi để tìm một sự chứng thực ta vẫn luôn học hỏi, làm việc nghiêm túc.Tôi đang viết với tư cách một thiên tài.Có nhiều cái không thanh toán được bằng lí trí.