Ken và Alan là bạn với nhau từ thời còn học trung học.Thay vì phải đối mặt với những vấn đề mà người trẻ tuổi đi làm thường gặp phải, cụ hầu như chẳng có gì phải lo lắng.Mặc dù công việc ấy hiện còn xa vời, nhưng nó lại chính là cơ sở cho mọi nỗi lực.Alan yêu công việc của mình và cảm thấy rất tự hào về những gì mình đã làm, dù có thể là nhỏ nhoi.Một trong những nuối tiếc và lo âu lớn nhất của con người là khi năm tháng qua đi, chúng ta sẽ không bao giờ còn có cơ hội để thực hiện những hoài bão hằng ấp ủ, hoàn thành dự án đã bắt đầu từ nhiều năm trước, hay hàn gắn những rạn nứt trong một mối quan hệ với người thân.Ngược lại những người sống mà không có mục đích, hoài bão thì sau cùng cảm giác về cuộc sống mình chỉ là tồn tại hơn là sống.Và thường thì sự may mắn của một nửa còn lại không thuộc về những người không hiểu mình và thiếu quyết tâm.Rõ ràng: "Điều duy nhất bạn có được từ việc che giấu, những vấn đề rắc rối của mình - là chắc chắn sẽ chẳng có ai giúp đỡ bạn cả".Chúng ta có thể học được nhiều điều lý thú về tình yêu qua những điều giản dị xung quanh bạn, chẳng hạn những con vật nuôi trong nhà.Không có kẻ chiến thắng trong các cuộc tranh cãi nặng lời.
