Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa.Những câu thơ hay bây giờ có lẽ không còn xuất thần, lại chắc chẳng còn mấy thơ ngây.Và từ đầu đã không muốn dành sức cho cái không phù hợp.Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc.Dù biết điều đó khiến họ càng ngày càng cho mình đi quá giới hạn.Cựa mình là bác ở giường bên cũng tỉnh.Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng.Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh.Chậc, kể ra dài phết.Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ.
